
Bài Học Vô Giá Từ Một Bệnh Nhân Cùi
Ánh nắng dịu dàng của những ngày đầu tháng Năm trên vùng đất Tánh Linh – Bình Thuận, tiếng còi xe rộn rã cùng tiếng rao của người bán hàng rong, sự hối hả và nhịp sống gấp gáp tưởng chừng như đang cuốn mọi người vào một cơn lốc. Tôi tự hỏi lòng: “Người ta đang tìm kiếm điều gì?”
Người đời tìm kiếm những gì? Một bữa ăn qua ngày, một tấm áo mặc, một hạt gạo, hay vài đồng bạc lẻ để sống sót? Người giàu sống trong nhà cao cửa rộng, xe cộ sang trọng và đồ dùng đắt tiền. Người nghèo có lẽ chỉ sống lây lất dưới mái nhà với bốn bức tường xiêu vẹo. Cả hai đều cùng sống trên một trái đất và cùng trôi theo một dòng thời gian. Với sức khỏe yếu kém và điều kiện sống thiếu thốn, tuổi già như ập đến nhanh hơn, kéo theo cái chết đến gần trong chớp mắt. Tất cả chúng ta đều có một hạn định của cuộc đời, bất kể màu da, địa vị xã hội, giàu sang hay nghèo hèn.
Tôi đang chuẩn bị tham dự Thánh Lễ an táng cho một bệnh nhân cùi mà tôi đã có dịp đến thăm. Đây là lần thứ hai và cũng là lần cuối cùng tôi được gặp ông. Đây là một đám táng thật đặc biệt dành cho những số phận bất hạnh và bị xã hội lãng quên. Chẳng có tiếng trống, chẳng có hoa tươi, chẳng có di ảnh, cũng chẳng có người thân thích hiện diện. Cách đây hai tháng khi tôi gặp ông, hình ảnh còn đọng lại trong tôi là một người đàn ông trung niên; khắp cơ thể ông là những vết thương lở loét rỉ máu, tỏa ra một mùi tanh hôi khó tả theo từng cơn. Ruồi muỗi bám đầy trên vết thương khiến tôi không khỏi cảm thấy xót xa, ái ngại. Ông sống trong một căn nhà tình thương; tài sản ông để lại chỉ là một chiếc giường ghép bằng những tấm gỗ thô ráp, xung quanh là vài vật dụng cần thiết; món ăn duy nhất nuôi sống ông quanh năm suốt tháng là bát cơm khô nguội lạnh hoặc những gói mì ăn liền do lòng bác ái của Quý vị gởi trao qua Hội Bằng Hữu Người Cùi.
Căn bệnh cùi oái ăm đã cướp đi của ông đôi tay, đôi chân và cả đôi mắt. Thế nhưng, từ ngày gặp ông, tôi chưa từng nghe ông buông một lời than trách cuộc đời. Người ta thường bảo: “Thay vì nguyền rủa bóng đêm của cuộc đời, hãy thắp lên một ngọn nến để chiếu sáng cho mọi người.” Cuộc đời của ông chính là minh chứng cho lời dạy ấy! Chúng tôi đã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của ông khi đến thăm, dù cho ông phải chịu đựng biết bao đau đớn và nhọc nhằn. Ông còn khen chúng tôi: “Ai ở đây trông cũng đẹp cả.” Chúng tôi đùa lại: “Ông nói dối nhé, ông có thấy đường đâu mà biết chúng tôi đẹp.” Ông liền đáp: “Vẻ đẹp là ở trong lòng. Chẳng phải ở diện mạo bên ngoài, vì cái xác thịt này rồi cũng sẽ hư nát.” Cuộc trò chuyện với ông như tiếp thêm nghị lực cho chúng tôi, thúc giục chúng tôi mang tình cảm ấy đến với biết bao người đang cần tình thương và sự đồng cảm. Đó chính là cuộc đời của ông – một đời bệnh tật và cô đơn. Ông ra đi mà chẳng mang theo được gì, ngoại trừ một chiếc giỏ và một chiếc mền do người ta trao tặng nhưng ông còn chưa kịp dùng đến.
Vài nghi thức an táng đơn sơ, chiếc xe tang đưa quan tài đưa ông ra nghĩa trang trong một buổi chiều nắng hạ khiến lòng tôi chùng xuống trong sự hư vô. Tuy nhiên, tôi tin tưởng mãnh liệt rằng sau cái chết của ông, một con đường sẽ mở ra để kéo người giàu và người nghèo lại gần nhau hơn. Tôi cũng tin rằng cuộc đời này chỉ là chốn tạm bợ, để cả người giàu lẫn người nghèo đều có thể tìm thấy sự bình an và thanh thản. Nhìn những người dân đang chật vật mưu sinh trong làng như ông, họ rất nghèo khổ và phải vật lộn vất vả, nhưng tâm hồn họ lại vô cùng bình yên. Nếu cuộc đời chỉ là một sự tranh đấu, người ta có thể sẽ buông xuôi và tự hỏi ý nghĩa của nó là gì. Thế nhưng, nhiều người sẽ giật mình suy ngẫm về mục đích của cuộc sống. Khi rời bỏ thế gian này, ta có thể mang theo được gì?
Mỗi ngày tôi đều cầu nguyện cho sự bình an trong cuộc sống của mình. Và ngày qua ngày, tôi xin Thiên Chúa dạy tôi biết nhận ra rằng Ngài đã ban cho tôi đầy đủ trong mọi hoàn cảnh, để tôi có thể sống trên trần gian này trong sự an bình.
Nữ Tu Trần Kim Chi

